Tin Mừng Luca 21, 20-28 nói tới một
biến cố lớn trong lịch sử Do Thái: Đền thờ Giê ru sa lem sẽ bị phá hủy. Lời
tiên báo của Chúa đã thực sự xảy ra vào năm 70: đền thờ bị đốt cháy và phá bình
địa, chỉ còn lại một ‘bức tường than khóc’, dân tộc Do Thái bị phân tán khắp thế
giới… mãi đến năm 1948 mới trở về lập quốc.
Chúng ta tự hỏi: tại sao Chúa biết
trước mà Chúa không ngăn cản biến cố này xảy ra với dân riêng Chúa chọn, đối với
Ngài thì mọi sự đều có thể, Ngài lại là Tình Yêu và quyền phép vô cùng…? Những
câu hỏi trên cũng tương tự nhiều câu hỏi khác như: tại sao Con Thiên Chúa lại
phải trải qua thập giá, tại sao trên thế giới lại có những chính quyền thao
túng trật tự thế giới – liên kết với nhau để thỏa mãn tham vọng bành trướng …
thay vì kiến tạo hòa bình và yêu thương cho đất nước mình và thế giới lại gây
chết chóc – chia rẽ - tàn phá? Tại sao nhân loại cứ đầu tư rất lớn để trang bị
vũ khí thay vì an sinh và giáo dục? Trong Cựu ước, khi ông Giop đặt câu hỏi tại
sao đau khổ xảy ra với mình với
mình thì thay vì trả lời – Chúa hỏi
ông về sự chuyển động của các tinh tú trên trời, ông nhận ra mình quá nhỏ bé
trước vũ trụ và mình thật ngớ ngẩn khi tra vấn Thiên Chúa.
Những thao thức trong cuộc đời mỗi người và những xáo động trên thế giới
như là một bước đệm cần thiết để con người tìm về Chúa, tỉnh thức đợi chờ ơn cứu
chuộc đến với từng tâm hồn và ngày Chúa Giê su đến lần thứ hai trong vinh quang.
Chúng ta chỉ biết rằng Thiên Chúa tôn trọng tự do của con người, rằng Thiên
Chúa là chủ của lịch sử, rằng Chúa không cho phép sự dữ xảy ra nếu Ngài không
dùng quyền năng để rút ra nhiều sự lành lớn lao hơn, và rằng bổn phận của ta là
luôn cầu nguyện cho nước Cha trị đến và ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên
trời.
Tỉnh thức và cầu nguyện. Thật là trùng hợp khi bài Tin Mừng của
ngày cuối cùng của năm phụng vụ trùng với Chúa nhật 1 MV A: “Anh em đừng
để lòng mình ra nặng nề bởi lo lắng sự đời, hãy tỉnh thức và cầu nguyện luôn hầu
đủ sức đứng vững trước mặt Con Người”, còn đáp ca Chúa nhật Chúa Ki tô vua vũ trụ năm C và Chúa nhật 1 Mùa vọng năm A đều sử
dụng Tv 121: Vui chừng nào khi Thiên hạ bảo tôi ‘ta cùng lên đền Thánh Chúa’. Sự
trùng hợp này gợi lên cho chúng ta một suy nghĩ: sống thanh thoát với những sự
đời, tỉnh thức – cầu nguyện trong niềm mong chờ Chúa đến’ là một chủ đề xuyên
suốt của Tin Mừng. Đối với người Ki tô hữu, hành trình sống đạo là một cuộc
tình: Thiên Chúa tìm gặp con người và con người bám chặt vào Chúa, và như một hệ
lụy – chỉ có ai khao khát và sống thân tình với Chúa ở trần gian mới thích ở
bên Chúa muôn đời.
Xin cho lòng chúng con luôn khát khao chờ mong Chúa đến. Có một giai thoại
kể về Thánh Tê rê xa Hài Đồng: trong một buổi kinh nguyện gia đình, em cầu nguyện
tự phát ‘ xin cho mẹ chóng chết để được về với Chúa’, ai cũng bảo em không nên
xin như thế... thực ra em đã hiểu đúng giá trị của Ki tô giáo: hạnh phúc lớn
lao nhất và đáng mong ước nhất là sớm được về với Chúa.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét